TIN TỨC GIÁO DỤC

Tài nguyên dạy học

Sắp xếp dữ liệu

Ảnh ngẫu nhiên

Video_13cailuongEnglish.flv 01_CHUC_MUNG_2011_.jpg KY_NIEM_TRUONG_XUA.swf Trieu_bong_hong.swf 02_BONG_HONG_TANG_CO.swf TIENG_DAN__An_Thuyen_Top_ca.swf TIENG_DAN__An_Thuyen_Top_ca.swf Yeu_lam.jpg O.jpg S.jpg Hj.jpg 83C.swf Dem_dong_loan.swf Happy_new_year.swf Ai__untitled.jpg 20m3.swf Chuc_mung_ngay_phu_nu_Viet_Nam_20__10.flv 571.jpg 0.M_03F.jpg

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang web chúng tôi xây dựng như thế này có được không?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    HỖ TRỢ TRỰC TUYẾN

    • (Phạm Thị Thương Huyền)

    Tinh xa

    CHÂN TRỜI CHỈ MỞ RA CHO NHỮNG AI SAY MÊ HỌC TẬP...

    Chào mừng quý vị đến với CHÂN TRỜI RỘNG MỞ- Phạm Thị Thương Huyền.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Trang văn học > Bình luận thơ-văn >

    Nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn: Xuyên rừng thăm chú biên phòng

     - Nhắc lại nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn, nhiều thế hệ học sinh thường chỉ nhớ đến Hương thầm, Làm anhVõ Thị Sáu. Nhưng trong SGK Tiếng Việt lớp 5, Tập Hai có một bài thơ đúng 100 chữ, chia làm 5 khổ của nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn với những câu thơ khắc họa hình ảnh người chiến sĩ biên phòng rạp mình trên lưng ngựa tuần tra biên giới: Chú công an biên phòng/Rạp mình trên lưng ngựa/Ngựa phi nhanh như bay/Cả cánh rừng nổi gió…

    Mùa hoa ban đáng nhớ

    Năm 1968, nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn lên Tây Bắc thăm chồng. Vì là thời kỳ chiến tranh nên chuyến đi mất ba ngày, ba đêm mới đến nơi. Chưa hết, cơ quan của chồng bà phải sơ tán vào rừng nên ô tô không thể đến mà chỉ có thể đi bộ.

    Nhà thơ kể: “Tôi không nhớ chỗ ấy cụ thể là chỗ nào mà chỉ nhớ chồng đón mình ở một ngã ba, sau đó vào ngủ trong một hang đá. Hang đá rất lạnh, nhưng vợ chồng tôi cảm giác vẫn ấm cúng, hạnh phúc…


    Nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn
    Sáng hôm sau tôi và chồng thức giấc, đi ra phía cửa hang thì một hình ảnh khiến tôi không bao giờ quên đó là cả một rừng hoa ban, những thung lũng ngập hoa ban nở rất đẹp, tưởng như mình đang sống trong cảnh thần tiên vậy. Sau này tôi trở lại Tây Bắc cũng chưa bao giờ được chứng kiến hoa ban nở đẹp và nhiều như lần ấy. Đó là một kỷ niệm đẹp mà ấn tượng về Tây Bắc, về hoa ban tôi sẽ không bao giờ quên.

    Trong những ngày ở Tây Bắc, tôi được chồng dẫn đi xuyên rừng, thăm các đồn biên phòng và bà con dân bản. Gặp các anh biên phòng, bà con dân bản và các em thiếu nhi tôi thấy ai cũng đẹp, một vẻ đẹp giản dị, mộc mạc rất đáng quý. Vì xe ô tô không thể đi được nên hàng ngày tôi chỉ thấy các anh chiến sĩ biên phòng phi ngựa đi tuần qua các bản. Mặc dù triến tranh, đời sống nơi rừng sâu núi cao rất nhiều gian khổ nhưng hình ảnh các anh thật đẹp và oai phong.

    Chú công an biên phòng
    Rạp mình trên lưng ngựa
    Ngựa phi nhanh như bay
    Cả cánh rừng nổi gió

    Ngựa phăm phăm bốn vó
    Như băm xuống mặt đường
    Mặc sớm rừng mù sương
    Mặc đêm đông giá buốt

    Chân ngựa như sắt thép
    Luôn săn đuổi quân thù
    Vó ngựa như có mắt
    Chẳng vấp ngã bao giờ

    Xong công việc trở về
    Ngựa bước đi thong thả
    Chú công an đi bên
    Tay vỗ về lưng ngựa

    Chúng em trong bản nhỏ
    Phơi thật nhiều cỏ thơm
    Để mùa đông đem tặng
    Ngựa biên phòng yêu thương

                (SGK Tiếng Việt lớp 5)

    Bài thơ tiếp theo Hương thầm

    Sau ngày nhà thơ Thi Nhị (chồng nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn – PV) mất, cuộc sống của bà dường như chỉ có nỗi buồn. Bà chống chọi với nỗi cô đơn từ bấy đến giờ để nuôi con gái và chăm sóc mẹ già. Nhưng mới đây, người mẹ mà bà rất đỗi yêu kính cũng đã khuất núi, để lại cho bà một nỗi đau mới tựa như câu thơ bà đã viết: Căn phòng vắng một người. Bỗng trở nên trống rỗng... Cứ thế, thơ và đời khác xa với chính cái tên của bà – Phan Thị Thanh Nhàn.

    Nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn còn đau nỗi đau mất đi người em trai – nhân vật trong bài thơ Hương thầm nổi tiếng. Cùng với mẹ, chồng, em trai là người luôn sống trong tâm trí và hiện ra trong thơ bà. Như chúng ta đều đã biết, Hương thầm là bài thơ bà đã “thay lời” em trai mình – liệt sĩ Phan Hữu Khải – để kể lại câu chuyện “Cửa sổ hai nhà cuối phố/ Chẳng hiểu vì sao không khép bao giờ…”. Xung quanh câu chuyện này còn có nhiều điều ít người biết. Bà kể “Nhiều người hỏi tôi, nhân vật nữ trong bài Hương thầm là ai, còn sống hay đã mất, hiện giờ ở đâu khiến tôi không biết trả lời thế nào. Vì bài Hương thầm tôi viết bằng tưởng tượng nên cũng không biết là cậu em và cô gái đã yêu nhau hay chưa nên thành thử tôi cũng không thể nói rõ hơn điều gì. Ngày em tôi chưa vào lính, chơi thân với cô gái ấy tôi cũng biết và chị em chúng tôi cũng hay gặp nhau. Nhưng bây giờ tôi không biết cô gái sống ở đâu, có gia đình, nên ông, nên bà hay chưa nữa… Bài Hương thầm không phải viết ra để khẳng định hai người đã yêu nhau như nhiều người vẫn nghĩ” – bà kể.

    Không chỉ có Hương thầm, bà còn có rất nhiều bài thơ khác tặng hoặc tưởng nhớ người em trai mình đã hi sinh. Một trong số đó là Em tôi. Xin trân trọng giới thiệu cùng độc giả TT&VH

    Em tôi đi bộ đội
    Năm nó tròn hai mươi
    Chưa một lần gặp lại
    Nó đã hy sinh rồi

    Nó ngã xuống chiến trường
    Giữa những ngày ác liệt
    Đồng đội chưa tìm ra
    Nơi tạm chôn hài cốt

    Mẹ khóc khô nước mắt
    Tôi tìm hỏi nhiều nơi
    Nhưng vẫn chưa tìm được
    Nấm mộ nào em tôi

    Thế rồi kỳ lạ quá
    Trong tất bật tháng ngày
    Tôi mấy lần sửng sốt
    Chợt gọi thầm Khải ơi!

    Có phải chính em tôi
    Vai tựa vào chiếc nạng
    Ánh mắt nhìn điềm đạm
    Trong đêm mừng chiến công

    Rồi khu kinh tế mới
    Chính em đang mải làm
    Chợt dừng tay vẫy gọi
    Khi xe tôi qua đường

    Hôm tôi thăm Côn Đảo
    Tầu cặp cảng đã khuya
    Chính em ùa ra đón
    Quân hàm sao binh nhì

    “Em chưa thể về nhà
    Em còn nhiều việc bận
    Chị có hiểu em không
    Mẹ ơi, xin đừng giận”

    Với mọi người, em tôi
    Không còn tên, còn tuổi
    Đài liệt sĩ vô danh
    Nấm mồ chung cỏ xanh

    Nhưng riêng tôi vẫn gặp
    Giữa biển xa đèo cao
    Trên bao gương mặt trẻ
    Đứa em trai thuở nào

    Nó sống cùng đồng đội
    Vĩnh viễn tuổi hai mươi
    Tôi gọi tên em mãi
    Giữa núi sông ngàn đời

             (Phan Thị Thanh Nhàn)

    Yên Khương (ghi)

    Nhắn tin cho tác giả
    Phạm Thị Thương Huyền @ 21:34 21/06/2010
    Số lượt xem: 1293
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến