Chào mừng quý vị đến với CHÂN TRỜI RỘNG MỞ- Phạm Thị Thương Huyền.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > Cảm xúc mỗi ngày >
Phạm Thị Thương Huyền @ 22:41 10/10/2010
Số lượt xem: 1136
Nó .
Nó nhận ra một điều rằng nếu làm việc mệt thì có thể nghỉ ngơi sẽ hết nhưng sống mệt thì chẳng thể làm gì được. Nó cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Nó đi về lặng lẽ. Thực ra nó đã muốn cựa quậy, muốn phá tung cái sự bít bùng,bế tắc đang vây kín nó, và một lần nữa nó thất bại. Nó cay đắng cảm nhận sự yếu hèn của bản thân. Và nó phải cố gắng,hằng ngày nó còn phải cố gắng. Cố gắng cho đến khi nào thì nó cũng không biết được. Đôi khi nó tưởng chừng không cố thêm được nữa.Vậy mà... Gần 10 năm trôi qua, vâng cũng đã gần 10 năm. Nó đã không sống thật mình. "Buồn không thể khóc to, vui không dám cười lớn". Trong cuộc đời có những sai lầm không còn cơ hội sửa sai.
Phạm Thị Thương Huyền @ 22:41 10/10/2010
Số lượt xem: 1136
Số lượt thích:
0 người
 
- Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng… (20/06/10)
- Ngày thứ 365 (31/12/09)
- Quê Hương ơi xa cách đã bao ngày (www.gacuadong.tk ) (01/05/09)
- Ký ức Tuôi Thơ Tôi( gacuadong) (01/05/09)
- Kí ức tuổi thơ (21/04/09)
Các ý kiến mới nhất